Có một con đường đẹp nhất trong đời

Trong cuộc đời, mỗi con người sẽ bước đi trên nhiều con đường khác nhau. Cả nghĩa đen và nghĩa bóng, con đường nào làm ta nhớ nhất khi đã đi qua?

Chúng ta, khi càng sống về già, sẽ càng cảm thấy cuộc sống thiếu thi vị. Những áp lực từ cuộc sống, những nỗi lo "người lớn" biến chúng ta không còn ngây thơ như tuổi học trò nữa. Hàng ngày, chúng ta phải có một mối lo suy nghĩ, hàng ngày chúng ta đều phải tạo động lực cho mình để phấn đấu tiến về phía trước.

Người chưa có nhà cửa, thì cố gắng phấn đấu để có nhà có cửa. Có chỗ ở rồi thì lại nghĩ sẽ phấn đấu có cái xe để đi. Có cái xe rồi thì phấn đấu có nhiều tiền hơn nữa để được đi chơi trên xe đó. Rồi nhiều cái phấn đấu như thế nữa trong cuộc sống. Khiến chúng ta mải mê suy nghĩ, lo âu phấn đấu để đạt được.

Người lớn là như thế đó. Chẳng bao giờ chúng ta có thể dừng lại để suy nghĩ về những con đường cả.

Đối với tôi, con đường đẹp nhất trong cuộc đời đó là con đường đến trường vào những buổi sáng mùa thu. Khi những giọt sương còn đọng lại trên ngọn cỏ, ánh mặt trời bình minh chiếu rọi vào tạo ra những viên ngọc nhỏ trên những ngọn cỏ, thật đẹp biết bao. Những ruộng lúa còn thơm nồng mùi hương đồng gió nội, đâu đó còn tiếng con chim cút kêu kiếm ăn gọi bầy cho nhau. Hai bên đường  còn có những bông hoa xuyến chi nở, tôi nhẩn nhơ cắp xách đến trường thi thoảng còn hái cả 1 vài bông hoa xuyến chi, tiện tay bứt luôn cả những quả của nó để đến lớp ném vào quần áo của chúng bạn.

Con đường ấy trong trí nhớ tôi đẹp lắm. Bởi vì đó là một sự nguyên sơ thuần khiết, trong cái vô tư, vô lo vô nghĩ của tuổi thơ cắp sách đến trường. Nó đẹp cũng bởi vì đó là con đường đưa tôi đến tri thức của nhân loại, là mái trường mến thương biết bao bạn thân, là cô giáo hiền luôn luôn dìu dắt tôi từng ngày. Ấy chả vì vậy mà tôi học rất giỏi, thường xuyên đứng đầu lớp. Còn được làm liên đổi trưởng, đọc báo cáo trước toàn trường vào mỗi sáng thứ Hai đầu tuần.

Đó là con đường trong trí nhớ của tôi thì là thế. Còn đây là con đường đến trường hàng sáng của con trai Rin. Dọc bờ đê, là những thảm cỏ xanh mướt thi thoảng có đàn bò đang gặm cỏ.


Nó cũng sẽ đẹp vô cùng trong tâm trí con trai tôi. Mỗi hàng sáng, bố mẹ cùng em Sam đưa anh trai đi học trên con đường này. Vẻ đẹp của sự yên bình, trong trẻo của một buổi sáng mùa thu. Vẫn còn đó những giọt sương đậu trên từng ngọn cỏ, những ánh bình minh mang lại khởi đầu mới. Một mùa thu năm 2019, năm đầu tiên Khánh Lâm đến trường bước vào lớp 1 với biết bao bỡ ngỡ, biết bao nội quy con cần phải nhớ. Nhưng nếu có quên, cũng không sao con nhé. Bởi vì con là ở tuổi hồn nhiên mà.

Không có gì đẹp nhất bằng tuổi thơ của mỗi con người. Vì vậy bố mẹ vẫn luôn cố gắng để tuổi thơ của con được đẹp nhất trong tâm trí con. Có nhiều phương pháp dạy dỗ con cái, nhưng bố mẹ tin không có phương pháp nào hiệu quả hơn bằng chính tình yêu thương bao la của bố mẹ dành cho con cả.



Sau này, con trai sẽ còn bước trên nhiều con đường khác nữa trên cuộc đời. Những con đường mà chả cần bố mẹ đưa đón nữa. Nhưng con nên nhớ rằng, con đường đẹp nhất sẽ chỉ có một mà thôi.

Bonus cái ảnh đứa em bám đuôi theo anh đến trường





Đăng nhận xét

0 Nhận xét